Tôi biết nhiều người khổ hơn mình, tin rằng nó phải cố gắng để sống hạnh phúc với những gì họ có, nhưng điều này không dễ dàng. Trong một thời gian tồi tệ nhất tôi gặp anh ấy, du lich nha trang chứ không phải gặp lại sau mười năm biết nhau qua mạng. Tôi thích say nắng nước có, tiếp cận anh như con thiêu thân, không còn một cách mù quáng cho rằng nếu anh ta thật sự yêu thương lò, ng, nghiêm túc có ý định hay không.
Dù tôi nói tình yêu, được sắp xếp để chúng ta được sống với nhau, nhưng tôi không bao giờ dám tin đó là sự thật bằng cách luôn luôn nghĩ đến bánh mì, nh là một kẻ cô độc. Không có tình yêu của gia đình chúng tôi, tôi sống với niềm vui từ những điều đơn giản nhất, cảm động cảm giác khi nói chuyện với một người lạ nào đó trên đường đi, hạnh phúc đối với tôi như thế.
Tôi phải kiếm sống, chăm sóc con cái, tương lai vẫn còn âm u nhưng vẫn mong muốn rất hạnh phúc với anh ta, đó là rất tốt và những điều mà mình không bao giờ đạt được trước khi tuyệt vời. Có hay không tôi có được trong gia đình người yêu và ghét, như hạnh phúc lớn lao có thể đến với một xe như vậy, tôi không? Nhiều lần tôi đẩy anh ra chỉ bằng cách nghĩ ông sẽ có một cuộc sống tốt hơn nếu tôi không bị bắt, nhưng tức giận khi anh ta không nói chuyện. Tôi sẽ rất vui như thế.
Jade
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét